BLOGS / GAO
Nhật ký Yoga và ăn kiêng – ngày 3
Hôm nay là một ngày mệt mỏi đối với tôi. Tôi cảm thấy nhớ một người rất nhiều. Lòng dạ bồn chồn và xáo trộn. Tôi lo lắng.
Tự bao giờ người ta biết tới cách nhớ nhung có – điều – kiện. Tức là nhớ một người da diết mà chỉ sợ người ta không nhớ mình tới phát điên lên.
Tình yêu ở kiếp người reo bao buồn tủi, thương nhớ, rốt cục những hy sinh đó sẽ lấp ló được cái gì?
Những ngày đầu tập yoga làm cho cơ thể tôi mệt mỏi và đau nhức, hai mắt rũ rợi cộng hưởng tâm trạng buồn tủi chỉ chực chờ sưng lên to tướng.
Tranh luận với mọi người ở báo Tuổi Trẻ về đề tài tình yêu và sự giành giật. Tôi nhất nhất bảo vệ ý kiến của mình một cách mạnh bạo tới nỗi, chị phụ trách chuyên mục yêu cầu tôi viết một bài dài về đề tài này, viết về cái quan điểm máu me của tôi trong yêu đương.
Suy nghĩ mạnh bạo là vậy…. nhưng sâu thẳm trong con tim này vốn dĩ vẫn chỉ là một hình hài yếu đuối mà tôi…. Yêu nhiều lắm, thương nhiều lắm…. nhưng cũng buồn đau chẳng ít đâu.
Đa đoan khổ!
Suy nghĩ nhiều khổ!
In in ít và vừa đủ thôi…
Nhỉ?


Thấy gớm chưa? ![]()

Đứng ở bể bơi của phòng tập Yoga

Đắp mặt nạ lúc mới tập xong

Phòng chờ
Ngày hôm nay tập Asthanga với Mr. Eswar - người đàn ông được hâm mộ nhất cái phòng tập Yoga này. Mr. Eswar rất được ngưỡng mộ. Thầy là người Ấn, có làn sậm và đôi mắt sâu, thân hình chuẩn không cần chỉnh và khuôn mặt lạnh lùng không mấy thân thiện khác hẳn với Mr. Paul lúc nào cũng toe toét nói cười.
Buổi tập nhẹ nhàng có 60′ thôi ( ít hơn mọi hôm 30′ ) vậy mà vẫn làm cho tay chân và cơ thể tôi đờ đẫn. Tập xong xuống đáp mặt nạ tí tẹo, rồi bon bon đi về và lao vào những cuộc nói chuyện công việc mệt nghỉ.
Bây giờ thì đi ngủ, mặc kệ một đống thứ chưa hoàn thành. Bởi vì nỗi nhớ đó đang trỗi dậy cồn cào trong tôi, sắp xé nát ruột gan rồi… Ôi… nhớ ơi là nhớ! ![]()
vuphuongthanh.wordpress.com/2010/03/09/nh%E1%BA%ADt-ky-yoga-va-an-kieng-ngay-3/












