BLOGS / GAO
Nhật ký Yoga và ăn kiêng – ngày 4
Hôm nay tập yoga xong chạy cong đít đến chỗ hẹn nên không thể nào mà chụp ảnh choe choét như mọi hôm. Có điều, hôm nay lại xuất hiện thêm một nhân vật mới. Nhân vật này là một bạn do đọc blog của mình nên đã đến L’apothiquaire để tập, tiện thể lấy chữ ký của mình vào một cuốn sách để đem… tặng bạn. Chính vì vậy, mình đã chụp ảnh với nhân vật này vài kiểu để làm… kỷ niệm. Tropical Yoga của Mr. Paul – Mr. thân thiện…. Nằm tập mà chỉ sợ trễ giờ hẹn, tâm chẳng tịnh gì cả, mắt cứ đảo như rang lạc…. NGày mai tính đi tập buổi tối, cho đỡ kẹt những công việc ô ập gấp gáp dội tới….
Tối nay, mình cũng ăn chay chứ không ăn salad nữa, thực đơn là súp bí đỏ đậu hũ và Nấm đông cô kho đậu. Mới ăn kiêng tới ngày thứ 4, mà đồng chí chị ăn cùng mình đã hoa mắt chóng mặt, choáng váng chịu không nổi rồi. Vậy mới biết, ăn kiêng đâu phải ai cố cũng được đâu…. Hix hix


Lâu lắm rồi mới tới Chân Nguyên để ăn chay, cảm giác có nhiều thứ đã đổi thay nhiều quá…. Ôi dào, con người qua thời gian còn thay đổi nữa huống chi là quán xá.

"Nhân vật" vừa đề cập tới ở trên

Cuộc sống thì vẫn cứ tiếp diễn. Người chửi cứ chửi, mình nghe cứ nghe, rồi quên cứ quên, đứa rên cứ la, ta đi ta mặc. Khi nào ra đường nó vác gậy đánh mình hẵng hay… Lúc đó tha hồ báo công an. Chứ nhiều đứa, trên mạng tuýt còi thổi kèn to lắm, ra ngoài đường lại xoắn quẩy co chim lại, chứ có làm được gì đâu? Lên mạng văng loạn, xong đến lúc ra đường không dám ho hoe rồi lại lấy lý do là : “Tôi là người có văn hóa! Tôi không thích gây sự!”. Vầng, bạn có văn hóa, bạn không thích gây sự… bạn chỉ thích gây hấn trên mạng thôi, vì ở trên mạng chẳng ai phang vào mồm bạn được. Người ta chửi qua chửi lại với bạn thôi, còn ngoài đời, bạn tò tí te một câu, thì người ta lại chẳng phang cho bạn đít chổng lên mồm, ăn cơm bằng lỗ chôn ấy chứ! Thế nên mới có chuyện xàm… người khen mình và người chửi mình… cùng một IP mới ngộ!
Thôi bỏ qua đi vậy chứ biết sao giờ? Haizzz Đồ điên!
Hôm nay vừa mới đọc trích đoạn tiểu thuyết “Sợi xích” của Lê Kiều Như…. Tiểu thuyết của chị ấy y như giọng hát của chị ấy vậy. Nghe chị ý hát “Đừng xa em” mình hốt hoảng bao nhiêu, thì đọc trích đoạn tiểu thuyết của chị ấy mình cũng hoảng hốt bấy nhiêu. Cảm giác như đang đọc truyện sex vậy, rùng hết cả mình. Cuốn này được PR rầm rộ, báo chí ưu ái lắm, dù nội dung thế nào, ắt cũng bán chạy. Nhưng mà tóm lại, dưới khía cạnh của một độc giả thì mình không thích, chỉ tò mò thôi, sự tò mò đã được giải đáp rồi… nên chán ghét. Tuy nhiên, phải công nhận, ngoài giọng hát… buồn cười, cách viết truyện tình cảm mang hơi hướng… bạo dâm, gout ăn mặc hơi chán đời một tý…. thì bù lại chị ý có một body thật chuẩn. Mình tập yoga và ăn kiêng tẹt ga cũng chả được như thế.
vuphuongthanh.wordpress.com/2010/03/10/nh%E1%BA%ADt-ky-yoga-va-an-kieng-ngay-4/












