BLOGS / ROBBEY
Ngô Thanh Vân: Khao Khát Đỉnh Cao cùng 365
Thời gian vừa qua, cả 365 và Gào đều quá ồn ào trên các trang mạng xã hội. Nếu đặt mình ở vị trí Ngô Thanh Vân, chắc sốt ruột chết được, vì ai lại muốn đàn em của mình bị thiên hạ dèm pha thế kia? Vậy nhưng, Vân điềm tĩnh gần như tuyệt đối khi trả lời từng câu hỏi đặt ra trong buổi họp báo.
Sống trong showbiz, thật giả rất khó lường, nên người ta dễ nghi kỵ lẫn nhau. Do đó, đòi hỏi cả sự tập trung và nhạy cảm, may ra mới xác định đúng con đường mình nên đi. Và khi đã bước đi rồi, thì tâm phải vững, bằng không sẽ lập tức bị xô ngã bởi muôn vàn lời khen chê.
Bản thân mình, dù chưa phải sao xẹt gì cho cam, đã đối mặt với dư luận mỗi ngày. Một số bạn cố gắng phủ nhận "sức ảnh hưởng của hot blogger", song họ lại thường xuyên vào đọc và yêu cầu mình "khách quan" hơn trong nhận định. Và "khách quan" ở đây nghĩa là cảm và nghĩ theo... cách của họ. Thật khó, bởi viết thế nào cũng có độc giả yêu thích và ủng hộ, song đồng thời sẽ xuất hiện những đánh giá như: tâng bốc, dìm hàng, ba phải, vv. Nói như Adam Lambert: "Tôi không biết bí quyết để thành công, nhưng bí quyết thất bại là cố gắng chiều lòng tất cả."
Khi khai thác chủ đề 365 trong 2 entries trước, mình đã khá cẩn trọng trong việc nhận định, mọi khen chê đều vừa vặn chứ không quá đà. Thế mà một số Stellaris lại quy chụp mình anti-365, vào thả bom vô tội vạ. Trong khi đó, anti-365 thực thụ lại cho rằng bấy nhiêu vẫn chưa đủ, rằng mình "giơ cao đánh khẽ" nhằm lăng xê thêm cho nhóm (?!). Ở thế trung lập hóa ra lại... vớ vẩn nhất, trâu bò đánh nhau ruồi muỗi chết! Vậy nên, mình xác định không "trung lập" gì gì cả, chỉ quan sát đa chiều và trình bày như một khán giả ngoài cuộc thôi.
"365 bao gồm 5 thành viên"
Đó là lời khẳng định sau cùng của Ngô Thanh Vân. Stellaris có thể tạm thời yên tâm nhé.
Hôm kia ghé Rin Boutique, trong lúc 8 chuyện chơi, NTK Chung Thanh Phong cho biết, "Chị Vân nghiêm khắc lắm. Will mắc lỗi ảnh hưởng tới nhóm nên mới bị phạt, chứ chẳng phải cố tạo scandal gì đâu."
Còn sai phạm gì thì chưa được phép tiết lộ, bởi nó sẽ hé mở trong tập cuối của reality show "Khao khát đỉnh cao" về nhóm 365, được phát độc quyền trên kênh YAN TV.
Trời, sao giống quảng cáo vậy?! - Ắt hẳn nhiều bạn đang thốt lên như thế. Song ai theo dõi truyền hình thực tế nhiều sẽ hiểu, điểm hay của thể loại chương trình này là dấy lên sự tò mò, thôi thúc ta bật TV đón xem mỗi tuần để biết kết cục ra sao. Nếu bây giờ nói ra hết sẽ khiến khán giả... mất hứng, thôi để mọi người tự coi vậy.
"Những gì bạn chứng kiến trên TV sẽ phản ánh rõ nét quá trình thành lập 365. Vân không phủ nhận có một số cảnh dựng lại sau, vì máy quay chưa bắt kịp. Tuy nhiên, Vân khẳng định mọi tình tiết đó đều đã diễn ra trong đời thực."
Trong trích đoạn chiếu thử, mình thấy Ngô Thanh Vân quản các bạn rất chặt, đến mức những lỗi nhỏ như xem TV trong lúc ăn cơm hay phòng ốc bừa bộn cũng bị phạt! Chị cho biết, "Kỷ luật là yếu tố quan trọng nhất của một nhóm nhạc, nên rèn giũa ngay từ đầu."
Nếu bạn từng coi series Making The Band, hẳn đủ hiểu Diddy khó tính như nào? Vẫn chưa khắt khe bằng nàng Virus và ekip VAA đâu. Mình thấy làm quá nhất là nhận xét, "Đàn ông mà bừa bộn vậy sao?" (Trước giờ toàn tưởng đây là đặc trưng của nam giới chứ, hehe). Bạn nào muốn tìm hiểu thêm về quy trình đào tạo khép kín nhóm 365, nhớ mở YAN TV vào 21h tối thứ 4, hoặc 10h45 sáng thứ 7 hàng tuần.
PS: Ngô Thanh Vân chia sẻ, chị có đọc blog Robbey và các phản hồi. Do vậy, ai muốn góp ý với nhóm hay chương trình cứ thoải mái, nhưng chúng ta cố gắng giữ hòa khí nhé. ^_^
Đôi mắt Ngô Thanh Vân cho thấy dấu hiệu mệt mỏi.
Đăm chiêu...
Chị vẫn điềm đạm khi trao đổi cùng báo giới.
Đại diện YAN TV.
Jun ngố thế. ^^
Các thành viên lần lượt chia sẻ những vui buồn cùng 365
trong suốt thời gian qua.
Xem trailer Khao Khát Đỉnh Cao, bạn sẽ thấy tên thật và nghệ danh nay đã xuất hiện song song. Thỏa lòng những ai thắc mắc rồi nhé! ^_^
ST và Tronnie.
Jun và Isaac.
Will tạm thời chưa được phép xuất hiện trước công chúng.
Sau họp báo, dùng bữa cùng khách hàng ở Houston Grill House.
Quesadilla đậm mùi thịt bò, luv it.
Bacon burger hoành tráng nhỉ?
Nhìn vậy chứ, ăn xong no căng luôn á!
Apple pie. ^^
E hèm, quay lại với 365.
Đây là những promo shoot cho Khao Khát Đỉnh Cao.
Isaac - Cool man: Leader
ST - Kiddo
Tronnie - Rapper/Biên đạo
Jun - Family Boy
Will - Rebel
Bonus: 365 Wallpapers.
Reference:
365 và video clip "Stellaris khóc Will"
365 Band
Facebook | WordPress | Yume | 360 Plus | Zing Me | Opera
Multiply | Blogspot | Tamtay | LiveJournal | AnyArena
Bản quyền 101 hay Nguyễn Hải Phong vs. Uyên Linh
Nhiều ca sĩ trẻ khoái mượn những vụ lùm xùm để quảng bá tên tuổi, song sau đó lại vờ ngây thơ, với cái cớ lặp đi lặp lại là: "Em mới vào nghề, chưa biết gì cả, thông cảm giúp em nhé." Nhưng nếu em đã từng bị loại ở 6 cuộc thi, tham gia hát tại nhiều tụ điểm ở Hà Nội, có những mối quan hệ thân thiết với Hà Linh, Giáng Son, Ngô Bá Lục, ... từ trước Idol, và giờ đây được đỡ đầu bởi ekip đại gia BHD - cái lý do ấy liệu đáng tin bao nhiêu phần? Hoặc là em không đủ nghiêm túc với nghề, nên mới có thái độ xem nhẹ đồng nghiệp và pháp luật. Rõ, em thích gì làm nấy, đâu cần hỏi han ai?
Cánh phóng viên chia sẻ, các "em chả" thường dùng những lý lẽ bào chữa lòng vòng quanh bụi rậm như "em bị xúi", "ai cũng thế nên em thế", "khối đứa sai sao chỉ bắt em"... Fan cuồng đọc vào cũng mủi lòng, thương cảm cho thần tượng; trong khi những khán giả trưởng thành lại lắc đầu ngao ngán.
Sau liên tiếp loạt scandal chảnh chọe, hét giá, đòi cát-sê phỏng vấn, thất hứa fan trên Facebook, hát nhép... được giải quyết theo cách úp úp mở mở dạng "ai hiểu sao tùy tâm", TIỂU DIVA của làng nhạc Việt lại khiến báo chí phải tốn giấy mực khi nhiều lần vi phạm bản quyền ca khúc Đường Cong hậu cuộc thi. Trong vòng chưa đầy 3 tháng mà đã tích cóp scandals hơn cả bậc đàn anh đàn chị suốt mấy năm trời, Uyên Linh xứng đáng với 2 chữ "hiện tượng" đấy chứ? Phải chăng đây là lý do giúp em lọt vào danh sách đề cử giải Cống Hiến? ![]()
Theo chia sẻ từ phía cty quản lý Thu Minh, Uyên Linh chưa từng xin phép trước mỗi lần trình diễn Đường Cong, chứ khoan bàn đến phí tác quyền. Họ đã liên hệ Uyên Linh không dưới 3 lần để nhắc nhở, mới nhận được "lời xin lỗi" quý báu từ phía thần tượng của chúng ta. Riêng nhạc sĩ Nguyễn Hải Phong, nếu không mang vụ án này lên báo, chắc cũng đành hát câu: "Nhiều khi ước mơ chỉ là mơ ước."
Ồn ào đến mức mở trang tin tức nào cũng thấy, nhưng đa phần thông tin cứ mập mờ lơ lửng. Đùng một phát, xin lỗi và hết chuyện. Độc giả ngẩn ngơ vì chả hiểu sao luật pháp nước ta lại lỏng lẽo đến thế, để nghệ sĩ mặc sức mượn truyền thông gây rối, sau đó xem như chưa có gì xảy ra?!
Hôm nay, đọc blog của anh Thành Nhân và rất vui vì được học thêm chút đỉnh từ lớp "Bản quyền 101".
Bản quyền 101 hay Nguyễn Hải Phong vs. Uyên Linh
KHÚC DẠO ĐẦU
Quan điểm xưa nay của Phạm Thành Nhân quanh các vụ tranh chấp sở hữu trí tuệ là: ra tòa giải quyết. Đã quá nhiều vụ “kiện tụng” chỉ diễn ra trên báo, ồn ào trong dân chúng, lôi kéo một đám đông hỗn loạn rồi... thôi, chẳng đi đến đâu cả. Năm 2008, khi tôi viết loạt bài “Đạo nhạc thời @” [http://tuoitre.vn/Van-hoa-Giai-tri/Am-nhac/273355/Dao-nhac---can-benh-tram-kha.html] (được xem là chấn động) trên báo Tuổi Trẻ, bạn Kim Thanh ở Đài TNND TP.HCM (VOH) có gọi điện phỏng vấn và tôi đã thể hiện ao ước rằng có một vụ nào đó được đưa ra tòa án và báo chí chúng tôi không phải “phân xử” những điều không thuộc trách nhiệm của mình. Thế nhưng ước mơ vẫn cứ mãi là mơ ước khi các nghệ sĩ thay vì đến tòa lại tiếp tục mượn báo chí để “khóc than” mà trong phần lớn trường hợp là để PR bản thân, chương trình hoặc sản phẩm. Hoặc nhẹ nhàng hơn, họ dùng truyền thông như một công cụ để “rung cây” lẫn nhau, sau đó sẽ giải quyết, thu xếp sau hậu trường.
Nếu đặt câu hỏi báo chí liệu có biết rằng nghệ sĩ đang lợi dụng mình làm PR không, tôi tin rằng nhiều tòa báo và nhà báo đều biết. Như anh trai Ngọc Sơn thường nói - “báo chí là những người vô cùng nhạy cảm”. Song ở chiều ngược lại tôi cũng tin rằng không ít báo muốn nhân sự kiện để câu độc giả. Quan hệ cộng sinh ấy đã dẫn câu chuyện đi quá xa đến mức thành một đám bùi nhùi.
Nhiều năm theo dõi các vụ tranh chấp quyền sở hữu trí tuệ, tôi đã may mắn được gặp các luật sư, nhà nghiên cứu trong và ngoài nước, được tiếp cận, xem xét một số tài liệu, sự vụ. Có thể không nhiều lắm, nhưng cũng tạm đủ để nói rằng câu chuyện mà tôi sắp nêu dưới đây rất có thể lại là một vụ lùm xùm trên giấy, để giang hồ lăn tăn dậy sóng một chút rồi cũng thôi.
Trả lời cái còm bác Chung Do Kwan trong status trước: Dạ, ra tòa không tránh được báo và ở ta “vô phúc đáo tụng đình” hầu như là đúng! Nhưng thứ nhất, “họ” có muốn tránh báo đâu, thứ hai, em hãi kiểu xử nhanh của các “tòa” báo và xử trong dư luận lắm ạ. Như hiện nay, có “tòa” này đưa thông tin như muốn đập vào mặt “tòa” kia. Em thành thực mong muốn có một nhân vật dũng cảm khởi kiện chính thức. Khi ra tòa án, ít nhất chúng ta có một kết thúc chính thức dựa trên luật, trên kết quả điều tra với những thủ tục và nguyên tắc rõ ràng, chi tiết. Nếu luật chưa hoàn chỉnh và bản án chưa thỏa đáng cũng có cơ sở để đóng góp xây dựng thêm. Đương nhiên, hành trình đó cũng mệt mỏi và gian nan hơn nhiều so với kiện nhau trên báo. Hy vọng cái mệt mỏi, gian nan đó sẽ khiến người ta ý thức hơn. Còn kiện trên giấy dễ quá, hiện nay ít nhất em đang còn trong tay gần chục vụ chưa đi đến đâu. “Họ” không mệt, “tòa” báo không mệt nhưng... em mệt!
Nhắc lại ước mơ: Thay vì nhảy lên báo, xin các nghệ sĩ hãy dắt nhau ra tòa mà phân định trắng đen.
PHẦN CHÍNH
Sự kiện:
1. Tại vòng chung kết cuộc thi Vietnam Idol 2010, thí sinh Uyên Linh đã trình bày ca khúc Đường cong của tác giả Nguyễn Hải Phong. Bài hát được nhiều người yêu thích.
2. Sau cuộc thi, Uyên Linh đăng quang và vẫn tiếp tục hát Đường cong ở một số sân khấu, sự kiện.
3. Đường cong là tác phẩm đã được bán độc quyền cho ca sĩ Thu Minh (theo lời tác giả Nguyễn Hải Phong) cho dự án Body language.
4. Vẫn theo Nguyễn Hải Phong, Uyên Linh chưa từng xin phép anh để sử dụng ca khúc này.
5. Một lượng lớn khán giả xác nhận Uyên Linh sai.
6. Một lượng lớn khẳng định Nguyễn Hải Phong chẳng qua đang cố làm PR cho dự án của mình, rằng Thu Minh là đàn chị mà xử sự không đẹp, rằng phải cảm ơn Uyên Linh bởi nhờ cô ca khúc Đường cong mới trở nên hot như vậy... blah blah blah...
Đã có nhiều bài báo viết về sự việc, phần lớn theo kiểu vô thưởng vô phạt, đặt dấu hỏi, phỏng vấn các bên liên quan nhưng không dẫn đến bất kỳ kết luận nào và cũng không giúp cho sự việc rõ ràng hơn. Có báo lôi cả Trung tâm bảo vệ quyền tác giả âm nhạc Việt Nam (VCPMC) vào, song nội dung trao đổi với các vị đại diện VCPMC càng khiến câu chuyện thêm rối rắm.
Thu Minh, Hồng Ngọc trong chương trình tối 4/3/2011 tại Phòng trà Đồng Dao - Ảnh: Phạm Thành Nhân
Ai sai? Ai đúng?
Xoay quanh câu chuyện chúng ta thấy rõ nổi lên các nhân vật, gồm: Nguyễn Hải Phong, Uyên Linh, Thu Minh, VCPMC. Công chúng tuy đông nhưng chỉ đóng vai phụ, không quyết định được gì cả, kể cả entry này của Phạm Thành Nhân cũng chỉ là vai phụ.
Kết luận nhanh: Thu Minh hoàn toàn đúng, ít nhất là cho đến lúc này và căn cứ theo nội dung các sự kiện.
Nhưng dựa trên cái gì để kết luận điều đó?
Thu Minh là người mua độc quyền tác phẩm Đường cong cho dự án của mình và tác phẩm đó bị người khác sử dụng - cô là nạn nhân. Điều này cũng tương tự như bạn cưới vợ (được độc quyền sử dụng) mà vợ lại bị thằng hàng xóm “xài giùm” vậy. Đặt trường hợp là bạn trong trường hợp đó, bạn xử sự sao?
Nguyễn Hải Phong đúng bởi anh là tác giả của tác phẩm bị người khác sử dụng mà không hề xin phép anh. Điều này cũng tương tự như bạn có con gái bị ai đó “dzớt” mà cái thằng ấy nó chả thèm đếm xỉa gì đến bạn, chẳng cưới hỏi gì cả.
Uyên Linh sai vì hát bài của người khác mà không xin phép - vi phạm khoản 8 điều 28, Luật Sở hữu trí tuệ, có hiệu lực thi hành từ ngày 1/7/2006.
Tuy nhiên, Uyên Linh sẽ đúng nếu cô không chủ động hát Đường cong mà hát theo yêu cầu của đơn vị tổ chức biểu diễn. Trong trường hợp này, nếu đơn vị tổ chức biểu diễn không xin phép, trả tiền cho Nguyễn Hải Phong (trực tiếp hay thông qua VCPMC mà Nguyễn Hải Phong là thành viên) thì đơn vị tổ chức biểu diễn sai. Ngược lại, nếu đơn vị tổ chức biểu diễn đã xin phép, trả tiền (trực tiếp hay qua VCPMC) thì đơn vị tổ chức biểu diễn đúng và lúc này Nguyễn Hải Phong sẽ sai.
Nhấn mạnh: Dù ai đúng, ai sai, Thu Minh vẫn đúng.
Đến đây chúng ta gặp một điểm mắc mứu là vai trò của Trung tâm bảo vệ quyền tác giả âm nhạc Việt Nam. Căn cứ theo bản hợp đồng mà Phạm Thành Nhân cho là “chết người” ký kết giữa VCPMC và các nhạc sĩ thì VCPMC có gần như toàn quyền đối với tác phẩm của thành viên. Theo hợp đồng, sau khi tác giả đã ký hợp đồng với VCPMC thì không được quyền tự ý ký kết hợp đồng với bên thứ ba nào khác. Các tác giả chỉ được bảo lưu những hợp đồng đã ký trước khi chuyển sang ký hợp đồng với VCPMC.
Dựa trên chi tiết này, VCPMC có toàn quyền cho phép Uyên Linh hoặc một đơn vị tổ chức biểu diễn, sản xuất băng đĩa... sử dụng bài Đường cong mà không cần phải hỏi ý kiến Nguyễn Hải Phong.
Trên thực tế, điều khoản này có một khoản lùi cho tác giả, nghĩa là tác giả (trên thực tế) vẫn có thể ký hợp đồng với người khác (như trong trường hợp này là Nguyễn Hải Phong ký với Thu Minh) nhưng phải thông báo cho VCPMC.
Giả thiết (Phải giả thiết bởi chưa ai làm rõ được chi tiết này) Nguyễn Hải Phong đã có thông báo về tình trạng độc quyền của bài Đường cong với VCPMC, câu chuyện sẽ đi theo hai hướng:
1. Nếu làm căng theo giấy tờ thì VCPMC vẫn đúng, theo luật, bởi căn cứ trên hợp đồng thì Phong không được tự ý ký với Thu Minh mà buộc phải thông qua VCPMC.
2. Nếu theo lẽ thường - tác giả có toàn quyền thì Phong vẫn có thể ký độc quyền riêng với Minh và VCPMC phải từ chối mọi cá nhân, đơn vị muốn sử dụng tác phẩm này khi thời hạn độc quyền giữa Phong và Minh vẫn còn hiệu lực.
Như vậy, để phân định phải trái, trắng đen, chỉ cần làm rõ vài chi tiết, bao gồm:
1. Uyên Linh và/hoặc đơn vị tổ chức biểu diễn nơi cô đã hát Đường cong đã xin phép và trả phí tại VCPMC chưa? Nếu chưa, họ sai; nếu rồi, họ đúng.
2. Nguyễn Hải Phong đã thông báo cho VCPMC về tình trạng độc quyền của bài Đường cong trước khi phát hiện Uyên Linh hát tác phẩm này chưa? Nếu rồi, xem lại phần giả thiết trên. Nếu chưa, VCPMC đúng khi cấp phép cho bên thứ ba là Uyên Linh hoặc đơn vị tổ chức biểu diễn sử dụng tác phẩm.
Nhắc lại ước mơ lần nữa: Xin hãy ra tòa để tòa xử! Tôi không phải cán bộ điều tra và cũng không có ý định đóng vai đó trong vụ này.
VĨ THANH
Trong nhiều vụ vi phạm quyền tác giả, có một cái lý vô cùng kỳ cục, không thể hiểu nổi vẫn thường xuyên được đưa ra để bao biện cho hành vi trộm cắp là nạn nhân phải cảm ơn kẻ cắp bởi “nhờ có kẻ cắp mà tác phẩm của nạn nhân được nhiều người biết hơn, trở nên nổi tiếng hơn”. Ai mượn anh quảng bá tôi? Ai cầu, ai khẩn anh? Một lần, tôi nhắc nhở một trang mạng đăng lại bài báo của mình mà không dẫn nguồn, tên tác giả, biết “nó” giả nhời sao không? “Bài hay tụi tao mới chôm, dở chôm chi, mày phải tự hào chứ!”. Miễn bình luận!
Giả thiết bây giờ tôi “oành chíu oành chíu” một cô dù cô ta chưa cho phép và rêu rao khắp chốn là nàng “ngon cơm lắm” thì nàng có phải cảm ơn tôi không?
Nguyễn Hải Phong đang tự PR bản thân và sản phẩm hợp tác với Thu Minh? Nếu điều đó là sự thật thì cũng... bình thường thôi, kỹ năng tiếp thị là một điều kiện cần nếu bạn làm việc trong ngành giải trí. Hãy tự trách bạn đã tạo cớ và tạo cơ hội chính đáng cho họ làm điều đó.
Ai đó chỉ trích Thu Minh là chơi không đẹp, là thế này thế khác xin vui lòng xem lại thái độ của bạn. Có lý nào người ta đã bị cướp vợ còn bị bạn chửi dù người ta chưa hề nói gì, làm gì quá đáng?
Khi bạn bước vào bất kỳ một ngành nghề, lĩnh vực nào, bạn phải trang bị kiến thức về môi trường mình chọn. “Tui mới vào làm mà công ty này khó quá”, “tui còn bỡ ngỡ”, “tội nghiệp tui”, xin hãy nói điều đó với sếp khi bạn mắc lỗi trong công việc. Khi thiên hạ rần rần chuyện lùm xùm của một cô hoa hậu, tôi công nhận báo chí và dư luận có ác với cô ấy. Tôi có thể hiểu cho là “khi người ta trẻ”, nhưng hiểu không đồng nghĩa với thông cảm, càng không đồng thuận với luận điệu “em nó còn nhỏ”. Không, nếu biết mình còn nhỏ, hãy ở nhà với ba mẹ và chọn một con đường khác, còn từ khi em đeo lên ngực số báo danh của một cuộc thi/chương trình được chú ý, số phận của em đã không nằm hoàn toàn trong tay mình nữa!
Tiện đây nêu ra một cái kỳ cục nữa: Tôi hay nghe một số nghệ sĩ, báo chí, khán giả nhắc đến tên cái “Cục tác quyền” nào đó. Xin thông báo luôn là ở Việt Nam không có cái cục ta cục tác đó nghe. Ở đây chỉ có Cục bản quyền tác giả văn học nghệ thuật, còn cái cục mà các bạn ca sĩ (hình như đang) nói đến là Trung tâm bảo vệ quyền tác giả âm nhạc Việt Nam, đôi khi được gọi tắt bằng tên Trung tâm bản quyền (có thể gây nhầm lẫn với một số đơn vị khác như Trung tâm bảo vệ quyền tác giả văn học).! Xin vui lòng Google trước khi “chém gió”!
Nếu hiểu biết về sở hữu trí tuệ của chúng ta chưa đủ, hãy lắng nghe hơn là phán như đúng rồi, rồi tranh luận, rồi chỉ trích người khác. Không phải vì bạn yêu người ta mà người ta trở nên đúng. Cũng không phải vì bạn ghét người ta mà người ta bỗng chốc sai. Đương nhiên, rạch ròi đúng sai là chuyện không đơn giản, nhất là khi con tim hét to hơn lý trí.
Xin cảm ơn Nguyễn Hải Phong và Uyên Linh bởi nhờ vụ việc của các bạn mà Phạm Thành Nhân có cớ để phổ cập chút ít kiến thức về quyền tác giả - lĩnh vực tôi đã dày công theo đuổi.
Cảm ơn tất cả các bạn đã dành thời gian đọc đến những dòng cuối trong cái note dài này.
PHẠM THÀNH NHÂN
(Đã ký tên, đóng dấu)
Facebook | WordPress | Yume | 360 Plus | Zing Me | Opera
Multiply | Blogspot | Tamtay | LiveJournal | AnyArena
Văn hóa Antifans
Trong Facebook mình hiện nay, không hề tồn tại dấu vết của bất kỳ hội anti nhân vật hay tổ chức nào.
Hồi đó, mình từng nhận lời mời gia nhập "Hội những người phát cuồng vì thím Hà". Thú thực là mới nhìn vào loạt hình ghép, rồi đọc những bình luận châm biếm, cũng thấy... hài vô đối! Nhưng càng về sau, mình thấy mọi thứ càng trở nên quá đà và tự động rút lui. Kể từ đó, mình chưa hề có nhu cầu thành lập hay tham gia một trang tương tự.
Tất nhiên, yêu ghét là quyền của mỗi cá nhân, làm sao ngăn cản cảm xúc người khác được? Tuy nhiên, chúng ta đang sống trong một xã hội văn minh, thì nên thể hiện những cảm xúc ấy một cách văn minh, trong cả hành động lẫn phát ngôn.
Nói xa chi bằng nhìn lại bản thân. Mình chẳng phải thánh thần, nên xin thẳng thắn thừa nhận rằng, cũng có vài trường hợp mình không tài nào đỡ nổi.
Riêng trong giới nghệ sĩ, ở thời điểm hiện tại, mình chỉ ác cảm với mỗi Uyên Linh. Vì sao? Nói dài chi bằng ngắn gọn: đã trực tiếp va chạm, và cách hành xử của cô ấy khiến mình cực kỳ dị ứng.
Chuyện đụng độ ở môi trường showbiz không lạ, và đâu phải mình chưa từng gặp cú phốt với ai? Tuy nhiên, nếu đôi bên đều có thiện chí, thì nhầm lẫn nào cũng dễ thông cảm, sai phạm nào cũng dễ xí xóa cho nhau. Bạn thấy đấy, ngay cả anh em trong nhà còn cãi vã, làm sao hy vọng người dưng hiểu ta trọn vẹn được? Nhưng "hiểu lầm" chắc chỉ 2-3 lần thôi, chứ để lắm người choáng váng vì cùng thái độ ấy thì... kỳ quá.
Quay trở lại, nghĩa là mình đủ lý do từ kinh nghiệm thực tế để hổng ưa UL, và không ngại thể hiện ra mặt. Tuy nhiên, mình chỉ phát ngôn trên trang cá nhân của bản thân và bạn bè, thế đủ rồi. Ai bảo thấy nick mình ở các trang anti UL, hãy nhìn kỹ đường link xem nó có dẫn tới Facebook thật của Robbey hay không.
Ngay cả khi đề cập, mình vẫn luôn đảm bảo: Không văng tục, không photoshop bậy bạ, không xúc phạm sang cả bố mẹ hay họ hàng đối phương... Thậm chí, khi các anti thứ thiệt sang nhà mình bôi nhọ UL bằng những câu từ dơ bẩn, mình cũng mạnh tay xóa và khóa nick.
Facebook hay blog của mình chưa phải dạng đình đám nhất Việt Nam, nhưng nó vẫn có số lượng người quan tâm theo dõi nhất định. Thế nên, mấy trang khác cũng hay vào quảng cáo. Và mình khẳng định luôn, mọi hoạt động spam link cổ xúy thù địch lẫn nhau đều không được hoan nghênh. Mọi phát ngôn kỳ thị chủng tộc, giới tính, nghề nghiệp... đều miễn thông qua. Không thích ai? Cứ nhẹ nhàng trình bày, lịch sự đưa ra quan điểm riêng.
Như trường hợp em Gào: Từng rất bực em ấy vì những phát ngôn (mình cho rằng) hươ đũa cả nắm, xúc phạm đến tập thể. Mình đã phản ánh bức xúc đó qua kênh blog, và em Gào cũng hăng hái đáp trả. Đôi co online chán chê, Gào hẹn gặp ở NYDC, 2 bên trình bày quan điểm của nhau và rốt cục... huề cả làng. Đừng hiểu sai. Mình không tán thành mọi suy nghĩ của Gào, song mỗi người một hoàn cảnh; lối sống sẽ hình thành nên những quyết định và cách hành xử khác nhau. Nếu so Gào với UL, ít ra Gào biết chịu trách nhiệm và rút kinh nghiệm sau mỗi vụ lùm xùm.
Gào vẫn hay to tiếng tại Facebook, đó là quyền cá nhân của Gào. Nhưng khi trò chuyện hay lâu lâu comment cho mình và các anh chị phóng viên, Gào đều nhã nhặn và lịch thiệp. Chưa hẳn ai "sợ" ai, mà đó là sự tôn trọng tối thiểu. Mình không bênh vực Gào. Nhưng thiết nghĩ, nếu các hội anti thực sự muốn góp ý, liệu thiết lập vây cánh để thi nhau ném đá có phải sáng kiến hay?
Nếu tin vào điều đang trình bày, bạn có thể nhã nhặn trao đổi với tư cách cá nhân. Bạn nói "đúng" mà cổ không tiếp thu? Thiệt cho cổ chứ ai! Bạn dám khẳng định rằng mình chưa bao giờ mắc lỗi, hoặc sống trái ý những người khác? Giả sử sau này bạn nổi danh đình đám, họ kéo cả nghìn quân đến nhà bạn làm loạn lên, bạn sẽ thấy thế nào?
Ừ đúng, "ác cảm" sẽ khó lập tức nguôi ngoai. Và cái sự ghét lắm khi chả đòi hỏi lý do nữa cơ. Nhưng hãy ứng xử sao cho thật tinh tế, văn minh./.
Mèo Ác, Hà Trinh MC, Robbey và Shuu.
Trong Nhật Ký Son Môi,
ngôn ngữ Gào sử dụng đã bớt "sốc" hơn trước nhiều.
Quyển sách thứ 2 đánh dấu sự trưởng thành nhất định.
Ngô Thanh Vân luôn đứng sau để ủng hộ Gào.
Gào khẳng định, sẽ không đánh mất cá tính.
Keng - cây bút mạng từng làm dậy sóng trên nhiều diễn đàn.
Dường như ai nổi lên cũng bị anti thì phải?
Haizz, đành vậy.
Em Ngoào giỏi nhiều thứ, nhưng lại ko muốn dấn thân quá sâu vào showbiz. Nghe Mèo Ác bảo nàng muốn làm... giáo viên.
Cuốn này ai mượn rồi, chưa đọc hết nữa.
Trung Quân giản dị đến chung vui.
Facebook | WordPress | Yume | 360 Plus | Zing Me | Opera
Multiply | Blogspot | Tamtay | LiveJournal | AnyArena
American Idol 2011 - Semifinal - Top 12 Boys
Dù thiếu vắng Simon, American Idol mùa thứ 10 vẫn diễn ra trôi chảy, thậm chí còn lôi cuốn hơn hẳn mùa trước. Dõi theo chặng đường từ vòng Audition tới giờ, nay mình có thể dễ dàng nhận ra từng khuôn mặt thí sinh. Công nhận, ekip mới xây dựng câu chuyện tốt thật: có vai ác, vai hiền, có hiệp sĩ, gã điên và... tên lập dị.
Sẽ rất khó khăn để khán giả Mỹ chọn ra 6 chàng trai trong 12 gương mặt này, bởi mỗi cá thể đều sở hữu những thế mạnh rất riêng.
Nào các Idol fans, hãy cùng thưởng thức, cập nhật và bình luận về chương trình tại đây nhé: American Idol for Vietnamese Audience ![]()
Clint Jun Gamboa – Superstition (Stevie Wonder): Ca khúc từng bị nhai đi nhai lại quá nhiều trên sân khấu Idol, nên khó tránh khỏi sự so sánh. May mắn thay, Clint đã hoàn thành khá tốt phần dự thi. Đây đó còn vài chỗ phô chênh, nhưng bù lại, Clint đã cháy hết mình trên sân khấu. Một màn trình diễn giàu năng lượng, liệu đã đủ giúp Clint gây dấu ấn? 7/10
Jovany Barreto – I’ll Be (Edwin McCain): Uầy, Jovany đúng mẫu hình macho man mà các chị nội trợ sẽ thích đây: điển trai, săn chắc, chất giọng ngọt như mía lùi. Mình thích nghe I'll Be khi thư giãn, giai điệu đẹp thế mà... nhưng nó quá êm ả để bật lên trong đêm đầu tiên. Jovany hát tốt, và chỉ dừng lại như thế, chưa mang lại sự mới mẻ nào cả. 7/10
Jordan Dorsey – OMG (Usher): Chả hiểu Jordan nghĩ sao đi chọn bài này? Nó chỉ đều đều đều vài nốt, trở thành hit chẳng qua nhờ vào bản phối quá bắt tai. Ngay cả Usher khi biểu diễn live cũng giao lại hết cho nhóm bè, còn ảnh khoe vũ đạo từ đầu đến cuối. Jordan cứ nửa vời, khiến phần nhìn lẫn phân nghe đều rất nhạt. 4/10
Tim Halperin – Streetcorner Symphony (Rob Thomas): Tim có chất giọng đẹp, ngoại hình thu hút và khả năng sáng tác nữa. Mình thích Tim ngồi sau piano và điềm tĩnh cất lời ca hơn. Đằng này, cậu ấy cứ nhảy tưng tưng, vừa mất sức vừa xa lạ thế nào í. Phần hát tạm ổn, song tạo cảm giác Tim đang cố vận một chiếc áo không vừa. 7/10
Brett Loewenstern – Light My Fire (The Doors): Mình cá nhiều bạn sẽ thích cậu này, vì sự hồn nhiên và vô lo, hát rock mà cứ hất tóc qua lại như kiểu Beyoncé ấy! Việt Nam hóa 1 chút, sẽ dễ liên tưởng đến... Thanh Duy. Nếu xét về chất giọng, Brett không quá nổi trội, cách xử lý lạ lạ thôi. Chẳng phải gout của mình. 6/10
James Durbin – You Got Another Thing Comin’ (Judas Priest) – Ca gào thét nối tiếp Adam Lambert và Siobhan Magnus đây mà. Mỗi tội, bạn này chưa đủ pro bằng Madam, kể cả về cách xử lý bài hát lẫn trình diễn trên sân khấu. Động tác của James thiếu dứt khoát, muốn điên nhưng điên chưa tới! Riêng về phần hát, cậu thể hiện ổn nhất từ đầu tới giờ, đã biết tiết chế hơn. Vừa vặn thế là tốt. 8/10
Robbie Rosen – Angel (Sarah McLachlan): Bạn này nhìn hiền lành, backstory dễ tạo thiện cảm, nhưng hơi thiếu cá tính âm nhạc. Dù Rob đã cố gắng chuyển đổi một số note trong giai điệu, nhưng hiệu quả chưa cao. Thực ra, không có quá nhiều đất để làm mới với ca khúc này... Cách biểu đạt của anh chàng cũng chưa thoải mái cho lắm, khiến thông điệp truyền tải cứ lửng lửng lơ lơ, dù giọng Rob thường rất giàu cảm xúc. 6/10
Scott McCreery – Letters From Home (John Michael Montgomery): Scotty nhìn ngố ngố, nhưng lại rất có duyên. Cậu chàng mới 17 tuổi thôi nhưng đã sở hữu chất giọng dày và ấm, nghe đầy trải nghiệm như... đàn ông đã lập gia đình! Nội dung ca khúc hướng đến vợ và con trai từ người chồng ở xa quê, tưởng chừng "khó nhằn" nhưng Scott đã truyền tải rất thành khẩn. Scotty theo đuổi Country thuần khiết, chứ không cần "Pop hóa" để câu phiếu. Nói cách khác, cậu đã chinh phục khán giả nhờ sống thật với chính mình! 9/10
Stefano Langone – Just The Way You Are (Bruno Mars): Rõ hợp! Stefano khởi đầu hơi lạc giọng, nhưng nhanh chóng lấy lại tinh thần và bay bổng trong từng câu hát với chất giọng cao vút. Về gần cuối, anh chàng đang hứng quá nên thiếu kiểm soát, lên chữ "are" sắc như dao. Hy vọng sẽ không sao. Dù ngoại hình thấp bé, Stefano "ăn tiền" nhờ nụ cười và khuôn mặt thân thiện. 8/10
Paul McDonald – Maggie Mae (Rod Stewart): Với kinh nghiệm hát nhóm trước đây, Paul dễ dàng làm chủ sân khấu. Không một chút căng thẳng, anh chàng di chuyển rất thoải mái và tự tin. He had fun! Giọng Paul mang hơi hướm Blues Rock, gợi nhớ đến Rod Stewart (chọn bài phù hợp ghê), song vẫn có nét độc đáo riêng. Về tổng thể, màn trình diễn khá thú vị và dễ chịu, dù hổng mang tính "thi thố" cho lắm. 8/10
Jacob Lusk – A House is Not a Home (Dionne Warwick): Ở vòng Hollywood, Jacob thường lạm dụng quãng âm để làm quá lên (oversing). Mình không mong đợi gì từ cậu; chính vì thế mới bất ngờ với màn trình diễn cực kỳ ấn tượng này. Tất cả những chỗ phiêu linh đều hợp lý, xây dựng tốt cao trào, khiến mọi cảm xúc như vỡ òa. Da gà da vịt nổi cả lên! 10/10
Casey Abrams – I Put a Spell On You (Jay Hawkins) – Casey không hẳn sở hữu chất giọng tốt nhất, mặt mũi lại râu ria xồm xoàm, nhưng anh chàng lại tỏa sáng nhờ cá tính quá nổi trội. Mọi gằn, gừ, đến cả cách ngắt câu đều lột tả đúng tinh thần bài hát: Phải tinh tế lắm mới làm được vậy. Casey như đang "trò chuyện" trực tiếp với người nghe. Awesome! 9/10
Facebook | WordPress | Yume | 360 Plus | Zing Me | Opera
Multiply | Blogspot | Tamtay | LiveJournal | AnyArena
American Idol 2011 - Semifinal - Top 12 Girls
Tốp nữ năm nay nhìn chung hát tốt hơn các đấng mày râu, ngoại hình ổn hơn nữa. Mỗi tội, cá tính các cậu lại phong phú và nổi trội hơn. Do vậy, mình sẽ khoan vội dự đoán giới tính của thần tượng nước Mỹ mùa thứ 10. Cùng chờ xem, trong những vòng thi tới, họ sẽ còn tung ra "tuyệt chiêu" nào để tỏa sáng giữa đám đông.
Ta-Tynisa Wilson – Only Girl (In The World) (Rihanna): Bạn này diễn khá tốt, biết vận dụng ngôn ngữ cơ thể. Tuy nhiên, phần hát lỗi tùm lum, vừa hụt hơi vừa phô chênh. Rihanna không phải dạng nghệ sĩ live xuất sắc, nhưng còn tốt chán so với Taty. 5/10
Naima Adedapo – Summertime (Ella Fitzgerald): Summertime gần như thuộc về Fantasia, vì cô đã thể hiện nó quá tuyệt vời ở mùa thứ 3. Naima rất khôn khéo khi chọn một bản phối khác, với tiết tấu nhanh và mạnh mẽ hơn. Vocal không ổn định lắm, nhưng bù lại, cách Naima tự do trên sân khấu tạo nên sự dễ chịu nhất định. 7/10
Kendra Chantelle – Impossible (Christina Aguilera): Chẳng hiểu sao em này không lọt vào tầm lăng-xê của ban tổ chức? Xuất hiện ít quá chừng. Vừa xinh, có phong cách, vocal cũng ổn nữa. Phần trầm nghe rất phê, lên cao hơi đanh chút xíu. Độ rung vận dụng đủ và hiệu quả. Mình thích. 9/10
Rachel Zevita – Criminal (Fiona Apple) - Rachel giỏi làm màu ghê, mới ra đã hất tung áo choàng đen như kiểu Zorro í. Bản phối mang hơi hướm nhạc kịch, khá thú vị, song bạn í nhào nặn như nào mà mình không thể nhận ra "tên tội phạm" luôn. Lạc giọng nhiều. Dù sao, điểm thú vị của Rachel là sự kỳ bí rất... khó lường, biết đâu khán giả muốn giữ lại? 6/10
Karen Rodriguez – Hero | Heroe (Mariah Carey): Mình luôn có cảm tình với Karen, nhưng thế này thì quá lắm rồi! Nàng hát quá hay, bằng cả Anh ngữ lẫn tiếng Tây Ban Nha! Cao độ chuẩn, kỹ thuật điêu luyện, lại còn rất truyền cảm nữa chứ. Lúc lên giả thanh nghe trong veo... Khẳng định bản thân bằng 1 ca khúc đã đóng mác diva, Karen đã "mạo hiểm" thành công. Cố lên Karen!
Lauren Turner - Seven Day Fool (Jully Black): Lauren T chững chạc nhất nhì trong nhóm nữ, vocal cũng mang hơi hướm "nhạc già", đậm chất blues. Lauren xử lý tốt cả giọng thật lẫn giả thanh. Phần nghe khá hấp dẫn, nhưng phần nhìn lại hơi chán. Bạn ấy cần giải phóng hình thể hơn nữa. 8/10
Ashton Jones – Love Over Me (Monica): Ashton sở hữu chất giọng R&B đương đại, vừa đậm cá tính vừa giàu cảm xúc. Nàng rất tự tin và thoải mái, diễn như sân khấu là nhà vậy. Hmm... Mình thích phần thi này, nhưng rõ Ashton có thể làm tốt hơn nhiều. Lựa chọn hơi dưới sức. 9/10
Julie Zorrilla – Breakaway (Kelly Clarkson): Breakaway tưởng chừng dễ hát, nhưng thí sinh nào đụng vô cũng phỏng hết nha, mấy lần rồi. Đáng tiếc, Julie không phải trường hợp ngoại lệ. Nàng bị lệch tông vài lần, còn những chỗ 'hát đúng' lại khá nhạt. Sở hữu câu chuyện đẹp, ngoại hình đẹp, và nhiều khoảnh khắc đẹp ở vòng Hollywood, liệu bấy nhiêu đã đủ cứu Julie? 6/10
Haley Reinhart – Fallin (Alicia Keys): Bạn này gầm gừ, nghiến giọng quá nhiều, khiến mình liên tưởng đến quán quân VI mùa vừa rồi. May mắn là trình của Haley cao hơn một tẹo. Tuy nhiên, bấy nhiêu vẫn chưa đủ trước tốp nữ quá mạnh năm nay. Go home. 6/10
Thia Megia – Out Here On My Own (Fame): Thia là bạn thân của Charice, chắc vì thế nên cách xử lý cũng có nét tương tự. Giọng rất đẹp, hát sạch sẽ, nhưng cần thêm xíu cảm xúc nữa. Em í dễ cưng quá trời. Asian pride! 8/10
Lauren Alaina – Turn on the Radio (Reba McEntire): Em này được BTC cưng, vòng nào cũng thấy lăng xê hết mình. Thế mạnh của Lauren là chất giọng bắt tai, dễ ăn radio - Randy có lý khi so sánh em í với Kelly Clarkson và Carrie Underwood. Bên cạnh đó, Lauren còn có cá tính và khả năng làm chủ sân khấu khá ổn. Tuy nhiên, "tố chất sao" của em vẫn chưa sáng bằng 2 cái tên nêu trên đâu. Chờ xem sao. 9/10
Pia Toscano – I’ll Stand By You (The Pretenders) - Âm vực rộng giúp Pia tha hồ "lên rừng xuống biển" nhẹ như chơi. Nàng còn có khả năng điều tiết cảm xúc vừa vặn, đồng thời biết cách xây dựng cao trào cho cái kết đẹp. Hmm, mình vẫn thấy Pia thiếu thiếu chút gì đó để nhận điểm tuyệt đối. 9/10
Photo & video credit: MJ’s
For reference:
American Idol 2011 – Semifinal – Top 12 Boys
Facebook | WordPress | Yume | 360 Plus | Zing Me | Opera
Multiply | Blogspot | Tamtay | LiveJournal | AnyArena

















































