BLOGS / GAO
Thứ bảy, 17/07/2010
Em xinh đẹp hơn!
.jpg)
Phải, facebook của em public, điều đó có cản trở gì tới việc em viết ra những điều em nghĩ không? Người ta luôn muốn giấu đi, để một miền thầm kín thật sâu trong thâm tâm mình không ai có thể tới gần được.
Bình thường, ở ngoài, khi gặp gỡ, em rất ít khi nói về những chuyện buồn, em không bao giờ khóc trước mặt ai. Hoặc giả có những nỗi buồn đau tới buốt ruột, em cũng sẽ cố gắng nói ra với thái độ hài hước.
Không phải em coi thường nỗi buồn của em, càng không phải em không buồn…. Chỉ đơn giản là vì em không có đủ dũng khí để bộc lộ mình quá rõ rệt với người đối diện. Em cũng không biết thể hiện tình cảm yêu thương của mình đối với người khác như thế nào. Bởi vì trực diện một cách dạt dào làm cho em cảm thấy vô cùng giả tạo.
Nhưng em có thể viết ra, những gì em viết thực sự là những cảm xúc em đang trải qua rất rõ.
Khi em đang viết những dòng này, là lúc em tim cảm thấy rât đau.
Không phải lúc nào tim em cũng rất đau.
Nhưng bây giờ thì nó đau giật lên từng nhịp như những ngón tay em gõ đều đều trên bàn phím vậy.
Em chỉ có thể khóc trước laptop, bộc lộ mình vẹn nguyên trước những vật vô tri, không biết suy nghĩ mà thôi.
Bạn em nói với em rằng, khi một người đàn ông không yêu mình nữa, thì họ sẽ chỉ cảm thấy quá phiền và… ghê tởm nếu mình nghĩ về họ quá nhiều.
Em không nghĩ về anh nhiều nữa. Bởi vì em không thấy mình đáng bị ai xa lánh ghê tởm.
Em cảm thấy em ngày một xinh đẹp hơn.
Dù nắng bụi đường những ngày làm việc điên cuồng có làm da em đen như mọi.
Em vẫn thấy em xinh đẹp hơn lúc mà em yêu anh.
Anh không nhìn thấy em bây giờ. Và anh cũng hoàn toàn không muốn nhìn thấy. Hoặc giả nếu có nhìn thấy, anh vẫn sẽ không thể nhận ra em xinh đẹp hơn. Đó là thất bại của anh, khiếm khuyết nơi con mắt anh và thiệt thòi của anh.
Em chỉ muốn nói là em đang xinh đẹp hơn.
Em xinh đẹp hơn khi em về căn phòng cũ, dọn dẹp đồ đạc để đem sang nhà mới.
Em xinh đẹp hơn khi em nhận ra rằng, chúng ta đã đổi vali cho nhau. Vali em đang dùng là vali của anh và ngược lại.
Em xinh đẹp hơn khi em nhìn thấy note book của anh, ghi rất rõ ràng những ngày “hunnie đi khám bệnh”, “sinh nhật hunnie”
Em xinh đẹp hơn khi nhìn thấy trong Inbox mail của em, có cái mail cũ anh gửi ảnh em hồi bé mà anh scan lên để gửi báo Thời trang trẻ, có cái title là “My angel”.
Nói chung, khi nhìn tất cả những cái đấy, em vẫn thấy em xinh đẹp hơn.
Tại sao em cứ thấy mình xinh đẹp hơn, để tim đập mau và nỗi đau không nguôi ngoai đi tý chút.
Anh cũng sẽ chẳng quan tâm em biến hình như thế nào, em giết mình ra sao, em ngủ với bao nhiêu người và em sẽ yêu bao nhiêu thằng.
Bởi vì cuộc sống mà chúng ta đã từng có bên nhau, hoàn toàn đã bị nỗi đau anh gây ra cho em xé toạc.
Giờ em là một con người khác. Một con người xinh đẹp hơn. Con người xinh đẹp hơn ấy dường như vẫn nhớ về anh của ngày ấy không nguôi.
Em cám ơn cuộc đời đã cho em một vết nhơ khó tẩy, một ký ức sưng tấy về một tình yêu tuyệt vời…. để chôn sâu nó đi mà vẫn thấy đau khi đôi lần nó đội mồ sống dậy.
Em cám ơn cuộc đời đã mang anh đến với thế giới. Cám ơn bố mẹ anh đã sinh ra anh và cám ơn định mệnh đã mang anh đến giúp em khôn hơn, lớn ra, xinh lên rất nhiều như em đang quá tuyệt vời lúc này. Anh cũng tuyệt vời nên anh đừng buồn tủi ( Ít ra là anh đã từng quá tuyệt vời! Em yêu anh! Bây giờ thì em không ( chưa ) yêu (thêm) ai! )
.jpg)
Thực lòng rất biết ơn và cám ơn thực sự, bởi vì em đã quá yêu anh của ngày xưa và chưa bao giờ hối tiếc chuyện ngày xửa. Em mong rằng sẽ có ai đó yêu em nhiều hơn anh yêu em ( tất nhiên điều này thì không thiếu, bởi vì anh yêu em chẳng nhiều nên anh đã lả lướt bay đi ) và em sẽ yêu ai đó gấp tỉ lần em yêu anh ( dù em yêu anh đã gấp tỉ tỉ lần em yêu người trước anh rồi ) )
Chỉ cần anh đang hạnh phúc, em sẽ chúc phúc cho anh. Chỉ cần anh đang no đủ, không phải lù đù như khi yêu em, em sẽ mừng cho anh. Chỉ cần trong mắt anh, em chưa từng tồn tại, em sẽ mãi mãi không tồn tại lại em của ngày xưa thêm một lần nào nữa.
Anh cứ giết em trong mắt anh. Em sẽ giết em trong ký ức về anh.
Rồi còn việc em nhớ tới mọi thứ như một con bé tự kỷ thì anh cứ mặc mẹ em nhé. Em không muốn anh nhúng mũi vào nỗi nhớ đó của em.
Bởi vì anh bây giờ là một anh rất khác xưa, không phải là người em yêu nữa.
Người em yêu ở trong ký ức của em tự bao giờ… người đó không phải là anh. Nên mong anh đừng thấy phiền khi em nghĩ về anh ấy…. ít nhất cho đến ngày, có người thay thế tại nơi này.
Dù sao, hôm nay, em cũng ốm, lết chiếc vali quá nặng dưới trời mưa gió… có phải đứa con gái nào cũng đủ sức đâu…
Chúc mừng vì em xinh đẹp hơn! Sẽ luôn xinh đẹp hơn!
Thứ sáu, 16/07/2010
Single and available?
.jpg)
Gần hai năm nay, giờ tôi mới quay trở lại cuộc sống độc thân như thế này. Mặc dù luôn ở trạng thái chẳng mấy khi có người bên cạnh. Sống một mình và đã quá quen với cách tự loay hoay sắp xếp mọi thứ cho cuộc đời mình. Song, gắn thêm cái mác độc thân quả thực không hề dễ chịu.
Dường như, chữ “độc thân” dễ dàng biến mình biến hình thành một cô gái xấu xa. Chỉ quan tâm đến cảm giác của mình mà không mấy để tâm đến những gì diễn ra với những kẻ xa lạ.
Có một vài người đàn ông ( con trai ) thích tôi, và họ đều đã có người yêu ( bạn gái ) lâu năm rồi.
Tôi bất giác bật cười cho những mối quan hệ lâu năm nay đã tới thời kỳ suy thoái. Tôi tự hỏi tại sao họ không tạm hài lòng với bạn gái, mà lại cứ ngắc ngoải muốn tiến xa hơn với những đứa con gái chẳng mấy quen….
Tôi bỗng dưng muốn mình trở nên ích kỷ mà sao chẳng thể? Ai thèm quan tâm tới bạn gái hay người yêu của mấy người, tôi chỉ quan tâm tới những cảm giác ở bên tôi gần nhất, quan tâm tới việc tôi có cảm thấy thích thú và thoải mái hay không khi có người chăm lo và suy nghĩ về mình.
Song, xét cho cùng, tôi không phải là một cô gái có thể làm được như vậy. Mỗi khi bước tới một giai đoạn xa xôi hơn, tôi lại cười, thực sự mình có muốn hay không? Nếu mình chưa muốn lắm, chưa muốn tới mức “muốn chết đi được” thì mình có nên lấy thứ quan trọng của một ai đó, khỏi tay người ấy không?
Câu trả lời là dĩ nhiên là “không”, mối quan hệ đó đối với tôi chỉ như “làm cảnh”, nhưng có thể nó là tất cả đối với những người con gái đó.
Bởi vì tôi đã bị ai đó làm cho tổn thương. Vết thương loang lổ, ngày một lớn chứ không hề nhỏ. Vậy thì sao tôi lại nỡ lòng nào, lấy đi thứ người ta cần mà tôi lại chẳng mấy thích để làm chi.
Vậy là… mặc cho những bước đường đi có đôi lần tay người níu kéo trong rên rỉ, tôi vẫn độc thân như thế mà chẳng muốn nghĩ suy gì.
Tôi không thấy thương cho những người phụ nữ bị người mình yêu có “ý đồ phản bội”. Tôi cũng chẳng trách đàn ông không chung thủy. Chung quy mỗi người một số, mỗi người một tính, mình làm theo cách mình nghĩ là đúng, nghĩ là cần, không nên đánh giá người khác trong góc nhìn của mình, vì họ bản thân cũng có những quan điểm cá nhân riêng biệt, không muốn bị ai đụng chạm.
Mấy ngày nay, tôi có khá nhiều chuyện hoang mang. Không chỉ đơn giản là công việc, gia đình, mà còn vô vàn những vấn đề khó nói, chạm tay với không tới…
Tôi buồn nhiều cho những quãng ngày cô độc tôi đi…
Tôi không biết có nhất thiết cần phải quan tâm tới việc người ta đang đồn đại đâm chọc gì tôi hay không? Tôi tự hào với những gì mình có dù nó chẳng to tát. Được rồi chứ? Cũng ứ hiểu luôn )
Chẳng biết nghĩ gì…
Hết!
Chủ nhật, 11/07/2010
Eclipse và tình yêu của tôi
1) Thứ bảy:
Đêm qua, tôi kết thúc buổi họp cuối cùng vào lúc 1 giờ sáng. Lãng đãng và loạng choạng lết ra chỗ thằng bạn mới ở Hà Nội vào để đưa nó đi ăn. Nó vào Sài Gòn ở nhà cả ngày, không biết đi đâu, không ai đưa đi nên chán.
Nhìn tôi, nó thở dài. Với khuôn mặt hốc hác không trang điểm, thân hình đen nhẻm vì phải chạy ngoài đường lo công chuyện nhiều ngày nay, tôi không khác nào một con quái vật.
Nó nói với tôi về cách yêu của một thằng đàn ông. Khi không còn yêu nữa thì nói chung là phũ. Chúng ta không nên nghĩ về việc làm thế nào để 1 thằng con trai quay lại với mình sau khi tình yêu tan vỡ. Chỉ nên nghĩ tới việc đừng để nó ra đi khi mọi thứ còn đang tốt đẹp mà thôi.
Còn, một khi đã đi rồi, thì như lá lìa cây…. thì cây vẫn thiếu gì lá mới.
Người cũ chưa chắc đã hơn người mới, nên hãy để cái mới tìm tới với mình, đừng chới với nghĩ về cái cũ để tâm hồn lạc lõng và thể xác chông chênh trong rất nhiều tuyệt vọng.
Bạn tôi cũng nói với tôi rằng, chỉ có con gái mới nghĩ tới kỷ niệm khi tan vỡ. Đối với một thằng con trai kỷ niệm chẳng là gì khi đường ai nấy bước. Nước mắt chỉ làm thêm quẩn bước khiến nó muốn đá đi, níu kéo chỉ làm thêm uể oải khiến nó muốn tránh xa.
Là con gái, phải có bản lĩnh, đứng trước tình yêu phải bảo vệ chính mình, đừng bi lụy mà hủy hoại dung nhan và tâm hồn như vậy.
Tôi cười, ừ nó nói đúng! Nó là con trai và nó đang nói những điều chẳng sai gì cả.
Chúng tôi rời A Bửu lúc 3 giờ sáng. Tôi về nhà với tâm trạng khá ổn. Mặc dù rất mệt vì thiếu ngủ và không đủ sức bon bon suốt ngày dài. Tôi vẫn cố gắng nằm xuống để nhắm mắt thật sâu. Sáng hôm sau là chủ nhật, nhưng tôi tất bật với cuộc họp từ 8h sáng và lịch quay nguyên ngày.
………………………………..
2) Chủ nhật:
.jpg)
Tôi kết thúc cuộc trao đổi ngắn gọn với một anh chàng cực “man” và đẹp trai, tài năng và khá tiếng tăm trong giới thể thao vào lúc 10h sáng.
Ngay sau đó, bon bon với việc quay hết điểm này tới điểm nọ.
Khá mệt.
.jpg)
Hình ảnh cuối ngày, sau khi muốn xỉu vì mệt, vẫn toe toét được :X
Cuối ngày, tôi cùng những chàng trai của tôi đi xem Eclipse.
Thú thực mà nói, phần 2 New Moon đã khiến tôi phát chán series phim này. Nếu phần 1 lôi cuốn bao nhiêu, thì phần 2 vớ vẩn bấy nhiêu. Tôi đã ráng vào rạp xem phần 2 tới 2 lần. Nhưng không lần nào là tôi không ngủ gật, bởi những chi tiết ngớ ngẩn, và những mắt xích… chẳng xích nổi lại với nhau.
Tôi lo ngại rằng, phần 3 sẽ là một phần ru ngủ tương tự.
Nhưng may mắn thay, nó đã đỡ hơn rất nhiều.
Cũng có thể nó không “đỡ” hơn, nhưng tâm trạng của tôi lúc này khiến tôi bị lôi cuốn vào thứ tình yêu đó. Mặc dù những chàng trai xung quanh tôi thời điểm này, không một ai mang lại cho tôi bất cứ một cảm giác nào đặc biệt cả. Nhưng bộ phim đã nhắc nhở tôi về một thứ tình yêu mang đầy sự lôi cuốn.
.jpg)
Tôi thực sự không thích cái cách mà tác giả tạo nên Bella, cái cách cô ấy quá may mắn được thụ hưởng tình yêu ngọt ngào quá đỗi ấy. Và tôi cũng biết rằng Jacob hay Edward là sự cộng hưởng của hàng vạn chàng trai khi yêu trên khắp thế giới này…. Nhưng nó vẫn là một thứ tình yêu hoàn hảo, người ta không cần lý do để có thể cho đi tất cả và làm mọi thứ khi yêu.
.jpg)
Đó là thứ yêu mà hàng tỉ người đang đắm đuối theo đuổi kiếm tìm.
Một nhịp đập trong hàng vạn con tim giữa trăm nghìn gian khó.
Tôi thực sự yêu cái cảm giác rằng… thứ tình yêu đó… có ở trên đời!
Cách đây ít lâu, một người phụ nữ mà tôi vô cùng tôn trọng và biết ơn, đã viết cho tôi một bức thư khiến tôi vô cùng đau lòng. Chị ấy gọi thứ tình yêu mà tôi đã từng có là thứ tình yêu dở người, sỉ vả tôi chẳng ra gì và chốt lại bằng những mỹ từ khó nghe không thể tả.
Tôi không thể nào chống trả người mà tôi đã từng mang ơn. Bởi tôi biết việc đối đáp bốp chát qua lại với giọng điệu của tôi có thể làm đối phương đau lòng hơn người ta tưởng. Tôi biết cách móc tim người khác ra, rạch nhiều nhát cho tả tơi rơi rụng rồi lại đút lại vào lồng ngực và cười trừ.
Nhưng có lẽ chúng ta ai cũng biết rằng, làm tổn thương một trái tim non yếu là điều vô cùng dễ dàng. Nhưng để hàn gắn những trái tim mang nhiều vết xước đó thì lại là một việc quá đỗi khó khăn.
Trước khi bạn có ý định làm tổn thương ai đó, hãy suy nghĩ xem, bạn có nên làm điều đó hay không?
Tôi cứ cười mãi hết ngày này qua ngày khác về cái câu nói “thứ tình yêu dở người của cô” và tôi đã rất đau lòng vì cụm từ đó.
Tôi đã yêu và không bao giờ hối tiếc vì đã yêu. Sau nhiều ngày, cho dù hình ảnh tình yêu đó trong tôi không còn nguyên vẹn nữa, nhưng đối với tôi nó vẫn có vô vàn ý nghĩa mà không phải ai cũng có thể hiểu được.
Tôi đã có một trái tim đau và một vết thương sâu, ném đá vào trái tim đau và sát muối vào vết thương sâu… đâu phải là một việc làm nhân đạo lắm?
Đến giờ phút này, khi nhìn vào tình yêu của Edward dành cho Bella, tôi tự cười một cách mãn nguyện rằng… tôi đã yêu đủ nhiều để khi bị buông tay ra, tôi không cảm thấy nhiều hối tiếc. Tôi thật lòng chúc phúc cho anh ấy. Ở một nơi xa xôi nào đó, hy vọng anh ấy hạnh phúc với những gì anh ấy đang có…. và hãy cứ… quên tôi đi. Tôi đã yêu rất yêu, tôi chưa bao giờ từ bỏ tình yêu của mình, tôi chỉ từ bỏ người mà tôi yêu bởi vì anh ấy không còn yêu tôi nữa. Vì vậy, tôi không phải là kẻ thất bại, hèn nhát, thua cuộc, hay sớm đầu hàng. Tôi vẫn là một người con gái can đảm – bình thường – bước tiếp trên con đường một mình thiếu người không cần mình.
Tôi cũng nhận ra một điều rằng… từ trước tới giờ, tôi chưa bao giờ đi tìm kiếm tình yêu. Tình yêu xung quanh tôi luôn tràn ngập bởi vì trái tim tôi tự thân nó đã luôn rất ấm và đầy lôi cuốn rồi.
Tôi chỉ đang đi tìm một thứ gì đó trường cửu…. Tình yêu thì luôn đầy rẫy nhưng khó được bảo tồn…. Tôi muốn có một thứ gì đó ở bên tôi… luôn luôn và mãi mãi….
Điều đó quá khó khăn trong cuộc sống ngắn hạn và thiếu sự bền vững này.
Nhưng…
Nếu tôi may mắn, biết đâu đấy ngày mai đây… tôi sẽ tìm thấy thứ đó – thứ tình yêu luôn ở bên tôi…. không có lý do gì có thể khiến nó ra đi…
…………………………….
.jpg)
Nhiều người hỏi tôi về “Nhật ký son môi”, nó có gì?
Thực ra đó là câu chuyện của chính bản thân tôi về tình yêu của mình, về cách nó đến với tôi nhẹ nhàng và rời bỏ tôi lặng lẽ. Xen kẽ vào đó là những nhấn nhá về những người phụ nữ xung quanh tôi – câu chuyện của họ mà tôi được biết, bám riết vào cuộc đời tôi như một thứ trò đùa tức cười.
.jpg)
Bìa sách fan vẽ tặng Nhưng nhật ký son môi là "tiểu thuyết" chứ không phải tập truyện ngắn đâu (
Thú thực với mọi người, tôi không thích chơi với con gái nhiều. Mặc dù tôi rất thông cảm với họ, nhưng đôi khi tôi cảm thấy không ưa họ.
Đàn bà, có một thói quen xấu xa là quá ư hay ghen tị. Đối với hạnh phúc và may mắn của người khác thì hiếm khi chúc mừng mà lại thường xuyên sân si.
Họ muốn họ khổ thì người khác cũng không được vui. Họ không có thì nhất định người khác có cũng không yên với họ.
Tôi thì không như vậy. Không phải tôi đang ca ngợi tung hô mình, nhưng tôi thực sự phân biệt và biết sự yêu – ghét của mình, cho dù tôi không nói ra điều đó.
Chính vì thế, sau “Nhật ký son môi” với những rắc rối rất đàn bà trong tình yêu, tôi viết tiếp phần 2 là “Mắt xanh mỏ đỏ” nói về việc người sẽ đứng lên như thế nào sau những cú ngã đó, rạng rỡ ra sao và đối chọi với thói đàn bà trong những mối quan hệ như thế nào.
Dù 2 tác phẩm này của tôi vẫn chưa lên kệ, song, tôi rất kỳ vọng vào tình cảm của những người đang dõi theo tôi dành cho nó. Cám ơn những trông chờ luôn hướng về những tác phẩm của tôi ^^
Tôi không tô vẽ diệu vợi về hình ảnh bản thân mình như ai đó vẫn đang nghĩ, tôi có thể chẳng tốt đẹp nhưng cũng không hề xấu xa.
Cuộc sống này đã cho tôi quá nhiều bài học và không ít những lần trả giá. Và tôi biết, tôi là ai trên cuộc đời này! Vì thế, tôi đã cười nhiều hơn, cho dù có mệt mỏi tới cỡ nào, tôi vẫn tự nhủ: tôi ổn! Tôi không sao!
Lúc nào cũng muốn yêu như yêu lần đầu :X
.jpg)
Thứ bảy, 10/07/2010
Sinh nhật 22
Cuối cùng cũng đã qua ngày sinh nhật. Cái ngày mà mảy may năm nay không hề muốn nó đến. Nhận được hơn 3000 lời chúc mừng từ email. facebook và tin nhắn. Thích thú ngồi đếm lên đếm xuống những update trên fanpage và facebook, trong email và inbox, điện thoại và tin nhắn. Loay hoay đánh dấu xem đã có bao nhiêu người nhớ tới mình ngày hôm đó. Nhưng tới con số 3000 thì vừa mừng vừa đuối nên đã ngừng không đếm nữa.
Vậy là, có hơn 3000 người nhớ tới tôi, trừ “anh”.
Người ta sẵn sàng biến mất khỏi cuộc đời nhau mặc cho nỗi đau và kỷ niệm.
Tôi không muốn hoài niệm mãi về những chuyện đã qua… Nhưng dường như phải một thời gian rất xa rất xa nữa, tôi mới có thể làm chuyện đó. Nó quá khó để…. quên ngay.
Con người bây giờ, đôi khi sống quá chi li, cấm người ta cười và chặn người ta khóc. Bao năm tháng qua nghe lời ra tiếng lại, đau điếng với những định kiến về mình… thất vọng đủ nhiều để cảm thấy chẳng buồn bã bao nhiêu đối với những bất ngờ về con người cay nghiệt nữa.
Sinh nhật rồi… tuổi mới rồi… sống bớt lo giảm nghĩ, ngừng ưu tư thôi…
Cám ơn Phương Anh và Ti đã nhớ tới sinh nhật Gào, nếu không có hai người chắc sinh nhật Gào cứ lặng lẽ trôi qua buồn tẻ lắm.
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
Cám ơn talents của chị, yêu các em vô cùng :X
Cám ơn mọi người trong công ty, cám ơn sếp chị vĩ đại
Cám ơn những người đã nhớ tới sinh nhật lần thứ 22 của tôi.
Yêu mọi người nồng nàn….
……………………
Dành cho bố của con,
Sáng hôm nay mẹ vừa gọi điện thoại nói đêm qua bố bị tai nạn, bị hai thằng thanh niên láo toét nào đó đâm nát bét đầu xe. Người con cứng đờ và trở nên run rẩy hơn. Hôm qua là sinh nhật của bố và con, buổi tối bố gọi điện thoại cho con từ công trường, chúc con sinh nhật vui vẻ và kể chuyện là ở ngoài đó đang mưa lắm, nên bố kẹt ở công trường chưa về được. Rồi hôm nay mẹ bảo, bố ở công trường về thì xảy ra chuyện như vậy. Nhưng mẹ nói bố không sao, chỉ… hơi đau một chút.
Con không tin cho lắm, nhưng đành phải tin chứ biết sao giờ? Đầu xe nát bét là va chạm nặng lắm, làm sao có thể chỉ… hơi đau?
Con thương bố nhiều, đêm hôm khuya khoắt, đã lớn tuổi rồi mà vẫn phải lặn lội công trường cực nhọc. Thực lòng con chẳng muốn bố mẹ phải vất vả đến giờ phút này. Nhưng con thật kém cỏi vì chỉ biết nói thế thôi chứ vấn chưa gồng gánh gì nhiều được. Con mong ngày con có thể lo cho cả gia đình mình, sẽ đến rất gần thôi, con sẽ ráng.
Con yêu bố vô cùng, con mong rằng mọi chuyện sẽ ổn. Mọi xui xẻo sẽ qua đi và bố sẽ khá lên.
Con mong rằng, con có thể trở thành niềm tự hào của bố mẹ. Con đang làm mọi thứ để cố gắng vì điều đó!
Chúc mừng sinh nhật bố!
Rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi! Bố nhỉ?
……………………..
Hình trong 2 ngày sinh nhật
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
http://vuphuongthanh.wordpress.com/2010/07/10/sinh-nh%e1%ba%adt/
Thứ hai, 05/07/2010
[Truyện Ngắn – Gào] Mặc dù em muốn… yêu anh
Ở một nơi tuyết rơi.
Tôi đến Nhật trong một màu đông lạnh lẽo. Tuyết phủ rất nhiều làm băng giá trái tim cô đơn, yếu đuối của tôi. Thành phố – nơi mà tôi ở, không còn nhớ nổi tên nó là gì, không còn hiểu nổi vì sao tôi ở đó…. Chỉ còn khuôn mặt tôi nhăn nhó, nắm chặt từng bông tuyết tan ra trong bàn tay đầy hơi giá.
Ở một nơi tuyết rơi, ngập ngừng nhìn lên bầu trời với những đám mây thưa thớt lởn vởn. Tôi thở dài. Hơi thở hát ra những làn khói mờ ảo…. Tôi đuổi đôi mắt mình dõi theo hơi thở đang bay lên ấy.
Ở đây, tôi một mình… Ở một nơi tuyết rơi….
…………………………
Chúng tôi yêu nhau hai năm, thời gian không dài cho hai chữ “xa cách”. Người ta yêu nhau 20 năm, còn có thể chia tay, làm vợ chồng nhau biết bao nhiêu ngày, còn có thể dễ dàng ký vào đơn ly dị. Có với nhau vài mặt con, vẫn có thể đường ai nấy đi… Vậy thì thử hỏi, hai năm trôi qua, nào có nghĩa lý gì?
Tôi không hiểu vì sao chúng tôi chia tay. Bây giờ không hiểu, khi đó không hiểu, và có lẽ sau này… cũng sẽ không hiểu. Thật dễ dàng tìm ra quá nhiều lý do cho sự tan vỡ. Nhưng không dễ dàng để chấp nhận nó. Chính vì thế, tôi đối phó với khó khăn và đau đớn lúc này bằng cách cố tình không hiểu mọi thứ.
Bằng cách “cố tình” đó, tôi đã trốn chạy nỗi đau rất tốt. Tôi chạy từ chỗ này sang chỗ khác. Từ không gian mà chúng tôi sống tới nơi này, nơi hoàn toàn không có một hình ảnh hay ký ức nào về mối tình ấy… Tôi “tẩy chay” quá khứ của mình, “tẩy chay” tình yêu đã từng rất đẹp mà bây giờ tôi không còn nữa.
………………………….
Những ngày tôi – còn – có – người – yêu. Chắc đã lâu lắm rồi. Vào mùa đông, tôi hay quoăp lấy người anh vào mọi lúc. Khi chúng tôi đi bộ trên đường, tôi cũng lấy 2 tay ôm anh từ đằng sau, bước chân của chúng tôi cùng một nhịp. Vì thế mà, cả hai chúng tôi đều đi rất chậm. Một đoạn đường ngắn. Mãi không về nhà.
Mùa hè, chúng tôi cũng không buông tay nhau ra, cho dù trời có nóng. Bàn tay chúng tôi đan vào nhau, ngay cả khi mồ hôi ướt đẫm cả đôi…
Nói chung, chúng tôi đã từng quấn quýt nhau không rời.
Tôi nhớ rằng anh rất yêu tôi. Anh đã từng đi bộ giữa đêm đông lạnh cóng, suốt 5 cây số, để đến với tôi chỉ vì tôi dỗi.
Bây giờ, anh biến mất khỏi cuộc đời tôi không lý do.
Điều đó quá sức chịu đựng của tôi.
Nhưng… quá sức chịu đựng thì đã sao nào?
Chẳng sao cả, tôi vẫn phải chịu đựng cho dù có quá sức đi chăng nữa.
Vẫn phải chịu đựng!
Chịu đựng hoặc giết chết quá khứ đó!
Bằng cách này hay cách khác!
Nhiều ngày tuyệt vọng, tôi đã quá mệt mỏi.
…………………………….
Tôi có một huấn luyện viên Yoga. Anh là người khá trầy trụa với cuộc đời và thừa thãi kinh nghiệm sống, hơn tôi tới 15 tuổi. Ngày tôi ủ dột tại phòng tập, anh đã tới bên tôi và nói rằng: “Hãy quên đi! Khi một con chó chết đi, ta rất buồn. Nhưng cách tốt nhất để quên con chó đã chết, là kiếm một con chó khác về nuôi.”
Vậy đấy, anh ấy coi tình yêu như việc nuôi chó. Và khuyên tôi nên relax vài ngày, tìm một con chó cho ra trò và nuôi chó cho tốt, để nó đừng có đột ngột biến đi.
Thế là tôi đến đây. Giữa mùa đông lạnh giá đơn độc nơi tuyết chẳng thể tan. Nắm chặt từng phút giây đơn lẻ để những tiếng thở dài trở nên xa vắng quá đỗi.
Và chúa trời…. đã ban cho tôi một cuộc chơi mới, ở chính nơi này, tôi đã có “con chó” mới của mình.
………………………….
Tình cờ, tôi gặp bạn của người yêu cũ tại đây. Sự tình cờ này, rõ ràng là đã được sắp đặt sẵn. Chẳng lẽ sau cái lần tình cờ này, giống như trong phim, chúng tôi sẽ yêu nhau. Mối tình sẽ đè lên những mối tình, những mối quan hệ sẽ chồng chất bon chen cùng ghen tuông, tình yêu và thù hận?
Không hề, tôi gặp Tony vào ngày thứ hai khi đến nơi này. Trời có nắng. Một ngày nắng hiếm hoi trong mùa tuyết lớn. Nắng tuy rất nhạt thôi, không thể làm tuyết tan trôi nhưng cũng có thể làm người ta thêm ấm áp.
Đang lang thang trên đường, đi về hướng vô định, lấy chân hất từng bông tuyết lên trời cao và dùng tay chộp lia lịa chúng, tôi y hết một đứa nhãi con ham chơi, nghịch những bông tuyết trắng muốt rồi lấy làm thích thú hả hê quá đỗi.
Bống nhiên, có tiếng ai đó gọi tôi rất to. Lạ lẫm trước một giọng nói cùng ngôn ngữ hiếm hoi bên trời xa xứ, tôi giật mình quay lại.
Là Tony, anh ta mặc một chiếc áo jacket rất dày, đi đôi boots Gucci y chang đôi tôi tặng người yêu cũ. Điều đó khiến cho mắt tôi nheo lại, khuôn mặt hơi co vào. Mới lạ lùng làm sao, sau khi giật mình quay lại, điều đầu tiên tôi dõi mắt vào, chỉ là đôi boot Gucci, chứ không hề nhìn vào người đang nói chuyện với mình. Tôi không còn nhớ Tony nói gì ngay lúc đó. Hoàn toàn không nhớ.
Chúng tôi hình như đã chào hỏi nhau sơ sơ. Tony có nhắc gì đó tới chuyện tôi và bạn trai chia tay. Anh ta tỏ thái độ ngỡ ngàng về điều đó.
À ừ, cũng phải thôi, tôi cũng ngỡ ngàng, và tất cả mọi người, không chỉ riêng anh ta và tôi, tất cả mọi người biết chúng tôi, đều ngỡ ngàng cơ mà…
………………………….
Tối hôm đó, Tony tới khách sạn mà tôi đang ở. Anh ta hẹn tôi đi ăn tối.
Vẫn đôi boot Gucci đó, tôi cứ cặm cụi đắm đuối nhìn nó miệt mài.
Khi chúng tôi ngồi trong nhà hàng, trước lò sưởi. Tony cởi áo khoác cho tôi, vắt lên sau ghế, bỗng dưng tôi va người vào ngực trái của anh ấy. Tim Tony rõ ràng đang đập rất nhanh.
Không hiểu vì sao lại thế!
Tôi vẫn nhìn mãi cái đôi giày Gucci.
………………………………
Tony là một chàng trai không hề tốt. Anh ta khác hẳn với người tôi yêu. Suốt ngày chỉ biết chơi bời gái gú. Anh ta có một nhan sắc hạng A, nhưng trái tim hạng bét. Anh ta luôn dùng nhan sắc hạng A để tán tỉnh các cô gái và rũ bỏ họ bằng cái trái tim hạng bét của mình.
Thường thì, Tony luôn có con gái đi cùng. Việc anh ta đi một mình thực sự là một điều rất lạ lùng.
Khung cảnh chẳng khác nào đôi boots Gucci, vì tôi cứ chỉ chăm chú nhìn vào nó mãi. Đôi boots này tôi mua tặng người yêu trong một đợt sale off, nó là đôi duy nhất còn lại trong một đợt hàng tồn. Lý do là vì size của đôi này là size to nhất, có lẽ rộng thênh thang so với quá nhiều đôi chân. Người yêu tôi khá cao, đôi bàn chân rất to nên rất khó tìm giày cho anh ấy lúc đó.
Rõ ràng, đôi boots này quá đỗi thân quen.
- Em và thằng bạn anh sao rồi?
- Anh chưa biết sao mà còn phải hỏi
- Ừ, nó hơi trẻ con
- Người lớn hơn thì có len lỏi thêm được gì không?
- Chắc em buồn lắm!
- Buồn thì có luồn lách thêm được tí hy vọng nào không?
- Nghe em nói thì có vẻ em buồn lắm
- Em biết chuyện của Tuấn chứ?
- Chuyện gì?
- Em không biết à?
- Ý anh là chuyện gì?
Tonny tỏ vẻ ngạc nhiên, rồi không nói gì thêm nữa. Khi Tonny nhắc tới tên người yêu mình, tôi chỉ có một cảm giác duy nhất là rùng rợn. Có điều gì đó rất lạnh lẽo ở đây. Lạnh lẽo tới nỗi, tôi bỗng dưng co mình lại.
Thấy tôi có vẻ run rẩy, Tonny vội vã đứng dậy lấy áo khoác của mình choàng vào người tôi.
- Cám ơn, em ổn
- Hừm, trông em chẳng có vẻ gì là ổn cả.
Chúng tôi ăn tôi và trò chuyện dăm ba câu chuyện lẻ tẻ. Tonny không nhắc thêm về người yêu tôi thêm một lần nào nữa. Tôi cũng không tò mò, chẳng muốn biết “chuyện đó” mà Tonny đề cập tới là chuyện gì. Dù sao, đau khổ ở đây cũng quá đủ rồi.
Cuối buổi, chúng tôi đi bộ về nhà. Trên con đường tuyết phủ lún chân, Tonny bỗng nhiên rút máy chụp hình trong túi áo khoác ra, quay người về phía tôi, chụp liên tục.
Tôi chau mày, ánh sáng của đèn flash làm tôi chói mắt.
- Trông em như thế này mà anh cũng chụp!
Tôi với tay dằng lấy cái máy ảnh. Chúng tôi rượt nhau trên con đường phủ đầy tuyết. Mãi một lúc sau, khi cả hai chạy đến mệt phờ, rồi ngã xuống đám tuyết trắng xóa, tôi mới có thể cầm được chiếc máy ảnh trong tay.
Tonny nằm sõng trên tuyết, thở hổn hển. Tôi lụi cụi cầm chiếc máy ảnh, xem lại hình, nhăn nhó và xóa lia lịa.
Bỗng nhiên, mặt tôi tái mét, tay tôi run rẩy. Chiếc máy ảnh tưởng chừng như chỉ muốn rớt xuống ngay lập tức. Ngón tay trỏ của tôi lập cập bấm phím chuyển để xem hết những hình ảnh mà mắt tôi không dám tin….Môi tôi bắt đầu mím chặt, chặt tới nỗi tôi đã khiến nó chảy máu lúc nào không hay.
Tonny hí hửng ngồi dậy, quay sang phía tôi đang định nói điều gì. Thấy mắt tôi đẫm nước, anh ta giật mình nhìn vào chiếc máy ảnh rồi vội vã dằng lại.
- Anh xin lỗi!
Tôi im lặng. Tonny chẳng có lý do gì phải xin lỗi, chẳng có lỗi gì để mà cho anh ta xin. Chẳng qua chỉ là dăm ba tấm hình, mà anh ta đã chụp được. Có phải lỗi của anh ta đâu, khi họ đi chơi với nhau và chụp hình?
Chỉ là trong tấm hình đó có người tôi yêu. Và chỉ là trong tấm hình đó, có người tôi yêu đang quấn quýt bên người con gái khác.
Đầu óc tôi choáng váng nhưng có lẽ nỗi đau đã trong giây lát bị trời lạnh làm cho đóng băng. Chẳng phải tôi đã nói rằng, mối tình của tôi không hiểu vì sao mà tan vỡ đó chăng? Giờ thì tôi đã hiểu, phải chăng tôi nên mừng? Mừng rằng cuối cùng mình cũng biết lý do cho sự kết thúc đột ngột của một chuyện tình dài hàng năm. Mừng vì cuối cùng mình cũng không phải ăn năn, vì mình đã không làm gì sai cả. Mừng vì…
Vậy là, hóa ra, trên thực tế thì…. tôi đã bị phản bội…. Từ rất lâu rồi! Bởi…. người mà…. tôi tin tưởng nhất trên đời.
Tôi cứ ngồi đó, bất động mỉm cười, mặc cho trời bắt đầu nổi gió. Cái lạnh len lỏi làm tím tái đôi môi tôi run run bé nhỏ.
Tony nắm lấy tay tôi, kéo tôi dứng dậy. Nhưng tôi vẫn ngồi đó, bất động mặc cho gió vờn. Tony không nói gì, quàng hai tay tôi lên vai… cõng tôi về trên suốt một quãng đường dài… Tony im lặng, tôi cũng im lặng, chỉ có gió tuyết là ồn ào.
……………………………..
Tony cõng tôi lên tận phòng. Đặt tôi lên giường. Nhìn tôi thở dài:
- Giờ thì em nói gì đi chứ?
Tôi cười.
Tony quát
- Đừng cười nữa, nói gì đi chứ!
- Em phải nói gì đây?
- Nói bất cứ thứ gì, không phải im lặng, không phải cười, em khóc đi
- Khóc à? Con bé đó xấu hơn em không?
- Xấu hơn!
- Được gì chứ, xấu hơn nhưng vẫn hơn em nhiều đúng không?
Lại cười…
- Anh không ngờ rằng Tuấn đã giấu em lâu như vậy. Đến bây giờ cậu ta vẫn chưa nói ra. Anh bất ngờ về điều đó… Anh tưởng hai người đã làm rõ từ lâu.
- Đừng nói nữa.
Tôi im lặng co mình lại, vo tròn người cuộn như một con ốc sên đang run lên. Tôi đổ xuống giường. Nằm, nhắm mắt, gối ướt đẫm… môi rất mặn.
- Đôi giày của anh đang đi, giống với đôi em đã mua tặng Tuấn.
Tony im lặng.
- Giống lắm!
- Tuấn đổi nó cho anh lấy một đôi giày của anh mà cậu ta thích.
Cười, cười cười… càng cười nước mắt càng rơi….
- Thảo nào. Tình yêu bây giờ rẻ biết bao. Giống như đôi giày, chẳng mang nổi bao kỷ niệm. Quà tặng, vẫn thể đem đổi chác được sao….Tình cảm… chẳng đáng giá chút nào….
Tony nắm chặt lấy tay tôi:
- Quên cậu ta đi…Không xứng đáng với em đâu.
Tôi co người lại, cố cuộn chặt mình trong nỗi đau.
- Vậy thì… ai xứng?
Tony nắm chặt tay tôi… thức trắng bên tôi đêm đó.
……………………………………..
Bình minh đem nắng len qua từng khe cửa. Tôi đứng dậy kéo rèm, nhìn ra cửa sổ… dường như hôm nay sẽ là ngày tuyết tan.
Tony đứng dậy, đi về phía tôi, vòng tay qua eo tôi ôm chặt.
Bất giác, tôi quay lưng lại.
Môi chúng tôi tình cờ va chạm… rồi hòa vào nhau.
…………………………………..
- Em
- Sao anh?
- Làm bạn gái anh nhé!
- Vì sao?
- Vì anh nghĩ rằng anh yêu em mất rồi
Cười.
- Em cười gì? Anh không đùa đâu
- Em có thể ở bên anh, đi chơi với anh, ngủ với anh, làm mọi việc như là chúng ta đang yêu nhau. Nhưng… em không thể làm người yêu của anh, bạn gái của anh…
- Vì sao?
- Vì trái tim em đã không còn chỗ cho yêu đương ở lại nữa rồi..
- Chẳng lẽ, em chỉ muốn có tình cảm qua đường thôi sao?
- Đừng cố gắng ràng buộc em bằng việc đặt tên cho mối quan hệ của chúng ta. Anh và em, có thể có mọi thứ mà anh muốn, trừ việc, nói rằng ta yêu nhau.
- Không! Anh không muốn kiểu friends with benefits
- Nhưng em giờ đây… chỉ có thế thôi.























